… một ngày người lạ hóa người dưng

bài viết tặng một người lạ

trong nửa năm, công việc cuốn trôi nó đi bao nhiêu cũng không bằng nó dùng nghị lực của mình để tự cuốn mình trôi xa khỏi những ký ức xưa cũ.

hà nội lạnh. cái lạnh đầy quyến rũ để nó tự nhận thấy: để vượt qua mùa đông xám xịt kia…nó được ân sủng một mùa thu đẹp như tranh và những ngày chuyển mùa “ngọt” như mật….và thật giống tình yêu: trước khi trải qua đau thương là một thế giới ko thể quyến rũ hơn. Và lần nào cũng vậy: chuyển mùa thì ngắn mà đông sang thì…lê thê …bất tận….

lần đầu tiên sau nhiều năm, nó thấy nỗi cô đơn thật ấm áp. nó tự do tận hưởng cái lạnh, cái mưa, cái rét rít qua đầu, qua vai, phả vào mặt từng cơn lạnh giá…đầy hạnh phúc.

nó, con bé cứ như người mê trong cuộc đời rồi cũng một ngày tìm lại được hơi ấm trong tim.

nó, con bé nhận ra người lạ có thể thành người quen, còn người xưa bỗng trở nên dửng dưng đến kỳ lạ.

thật lạ…

  • sau 8 năm nó nhận ra, mọi thứ đều có thể thứ tha
  • sau gần 4 năm, mọi thứ lại trở về là nó của 4 năm +4 năm về trc
  • thật lạ, sao chu trình của nó phải dài tới 4 năm
  • ..và thật lạ,phải đến hôm nay nó mới nhận ra, còn “lão hói” đã nói điều này với nó từ “muôn kiếp trc”

… lạ không? khi một ngày người lạ hóa người dưng?!

Cô ấy | 她

“Tôi tin con người thế nào thì số phận thế đó.

Tôi tin con người thế nào thì trái tim có hình dạng thế đó.

Mỗi sớm ban mai khi tôi thức dậy.

Cảm thấy hạnh phúc đến choáng váng.

Bờ môi tôi dán chặt vào một trái tim … gọi là Tình yêu!”

Gửi người đã từng yêu tôi, nhưng chưa bao giờ nguyện yêu tôi đến hơi thở cuối cùng.

Thế nào gọi là …tình yêu?

“Nàng…

…mang đến hạnh phúc và những ấm áp  cho tôi

Là nàng…đã tiến vào ngăn kéo của tôi

… lật xem mọi nhật ký trong đời tôi

Sau đó cũng là nàng đem từng trang, từng trang …xé vụn…

CHIẾC XE CÔ ĐƠN  ĐÃ TÌM RA VÙNG ĐẤT SA MẠC

VÀ ĐI QUA CÁNH ĐỒNG HOANG TRỐNG BẤY LÂU CỦA TÔI

Để giờ đây trong mắt tôi đều là mật ngọt.

Tôi tin rằng con người thế nào thì có vận may thế đó

Tôi tin rằng con người thế nào thì đàn cây đàn thế đó

Mỗi sớm ban mai khi tôi thức dậy.

Cảm thấy hạnh phúc đến choáng váng.

Bờ môi tôi dán chặt vào một trái tim … gọi là Tình yêu!”

Anh thấy không, e ko hề trích dẫn lời nguyện thề, ko còn tin vào chữ vĩnh hằng, vì e biết rằng, và vì e tin rằng “con người thế nào thì số phận thế đó

Và giờ đây, khi mọi việc đã qua đi, đã chật vật qua đi, e còn cảm nhận đc trái tim mình vẫn ấm nóng và rung động khi nghe những ca từ này…thì hỡi ôi, cám ơn thượng đế “e vẫn còn một trái tim – và e cũng tin rằng “con người thế nào thì trái tim có hình dạng thế đó

— và khi mọi chuyện lại “cất vào ngăn kéo kia”, vận may này, số phận này…và trái tim này sẽ chứng minh nỗi đau kia là thật và hạnh phúc vì đớn đau kia cũng là thật…mà ng đời gọi đó là Tình yêu!

“Đến một lúc nào đó ta khóc…, không phải vì yếu đuối mà vì ta mạnh mẽ đủ lâu rồi”.

Đó là một câu nói- nguyên bản từ tiếng Pháp “Il arrive qu‘on pleure, non pas parce qu‘on est faible, mais bien parce qu‘on a été fort trop longtemps.” mà hôm kia, một chị bạn của nó post trên FB.

Mọi phụ nữ sinh ra đều muốn được chở che. Đó là sự sắp đặt của thế gian này. Và nó cũng chẳng phải là một ngoại lệ.

Nhưng một điều không thể phủ nhận: những ng phụ nữ càng yếu đuối, thì lớp vỏ bọc sự mạnh mẽ của họ càng dầy, khiến nhiều lầm tưởng… để rồi, khi những giọt nc mắt tự lăn dài trên má, họ biết rằng….họ đã phải mạnh mẽ quá lâu rồi.

Đó là một sáng thứ 7 ko lâu, khi nó ngồi đó và khóc. Khóc! Tự thân mà khóc, khóc ko vì 1 lý do cụ thể nào. “Nó khóc vì phải mạnh mẽ quá lâu ư?” – “Có lẽ là ko đủ!”.

Cuộc sống: nếu khóc có thể giải quyết hay giảm nhẹ 1 phần nào những vấn đề đang hỗn loạn trong trong tâm can kia, có lẽ con ng ta sẽ chọn nó. Nhưng thực tế, khi những giọt nc mắt đang tự thân lăn dài trên hàng mi khép lại, nó chỉ đang làm dầy thêm sự cô đơn, sự mạnh mẽ giả tạo mà họ phải gồng mình thời gian qua, thì ôi thôi – những giọt nc mắt kia nặng trĩu rồi.

Tại sao nước mặt lại mặn?

Đã bao giờ ta tự hỏi, tại sao nước mắt lại mặn chưa?

Nó ko phải là nhà khoa học để lý giải cơ chế mặn của nc mắt. Nó chỉ là một con người bình thường, một con người “mạnh mẽ” như người ta nhìn thấy, một con người ngu ngốc luôn tự hỏi “nếu nước mắt ko mặn thì nó còn chứa đựng những buồn vui như hiện giờ ko?”

Chỉ biết rằng, khi khóc xong, gạt nước mắt và đứng dậy. Trước mắt nó lại đầy các thử thách nó sẽ phải vượt qua. Dù ko lâu sau đó, nó sẽ ngồi lại đây để khóc, và để biết rằng cũng đủ lâu rồi. Thì hỡi ôi – Đó mới chính là cuộc sống!.

Khi trưởng thành nó nhận ra, sau những giọt nc mắt, nó lại kiên cường hơn cái ân sủng (sự yếu mềm vốn dĩ) mà thế gian này đem lại. Và nó cũng chưa một lần hối tiếc. Dù nó biết, để hạnh phúc cũng không cần phải khóc nhiều như thế.

— Một ngày đầu hạ —

 

 

Viết cho Mộc

Hôm nay Mộc nhắn cho chị “Dạo này chị Hiền Tròn ko viết bài blog…” Nên chị viết bài này cho riêng Mộc ^^.

Cuộc sống vốn không dễ, cuộc sống của chị lại càng không dễ. Vấn đề dễ hay khó không nằm trong giá trị vật chất hay cơm áo gạo tiền mà được xác định bởi giá trị tinh thần.

Thời gian luôn là liều thuốc tinh thần cho mọi trái tim. Khi chị buồn, mọi thứ viết ra sẽ rất thật. Nhưng mỗi lần viết xong, đọc lại chỉ thấy thêm đau lòng. Vậy chả viết nữa. Còn khi vui,…e biết đấy,, vui thì viết sao nổi?

Nhưng rồi chả nhẽ, buồn ko viết, vui ko biết thì viết kiểu gì?

Thế mới biết?! Lúc nào thì là mình có thể viết bài trên blog?

…là lúc này đây, khi có một cô bé Mộc nhắn là “Dạo này chị Hiền Tròn ko viết bài blog…”

Viết ra tặng em…một buổi trưa bình an❤

này cô gái nhỏ, e đi đâu

mấy ngày này vui lắm, nắng hanh hanh nhảy nhót trên đường, e tới trường mà rộn ràng vui sướng. e thấy đời e thật vui, chọn nghề gì mà ngày nào đi làm cũng thấy như đi chơi. cuộc sống của e chỉ ra cho em hay, e thuộc về một thế giới khác, nơi đó chỉ có cỏ cây, hoa lá, chim muôn và rực sắc mầu. bạn thân e đòi đi xem phim kinh dị, mà e cười khì khì gạ đi xem big hero, nó bảo chiều nó lần này, lần tới sẽ chiều em, thế rồi em cũng ưng bụng. ưng bụng xong, 2 con ra khỏi rạp đầu ong ong vì phim kinh dị😐. e và nó (con bạn thân e) thế mà 14 năm cọc cạch với nhau rồi, nó là đứa cọc cạch nhất trong thế giới cọc cạch của e, thế mà ko bỏ nhau đc, cứ bẵng nhau vài 3 tháng, nhận đc cái tin là khóc vì bỏ bẵng mất nhau trong cái xã hội cọc cạch này. thế là phải gặp nhau bằng được, có buổi gặp nhau cười ran trời, có lúc gặp nhau chỉ nghe tiếng mắng mỏ nhỏ to, nhiều lúc 2 con tủi thân mà khóc dấm dứt mấy tuần sau mới hết, thế đấy, cọc cạch cứ cọc cạch thế đấy.

hà nội có cúc họa mi rồi, bạn e bảo, ng như em, đến mùa hoa chỉ cần đi ngắm là đã đủ hạnh phúc rồi. ừ, đúng thật! nhiều lúc e thấy mình thật vương giả kiểu lãng du lắm ý.

hà nội hôm nay có lý, ko biết có cả thương (?)

hà nội mùa này đẹp quá đi.

này cô gái nhỏ, e đi đâu?

Khoảng trống…mùa thu

Lạnh rồi. Nhà nhà cần gấu, người người cần gấu. Trên FB stautus tìm gấu lan tràn.

Thế mới biết, HN trở rét, GẤU là từ khóa đc kiếm tìm nhiều nhất.

Mấy hôm lạnh, đúng là con ng ta có nhu cầu ủ ấm cao độ. Ko có gấu thì lôi chăn, khăn, áo ra mà ủ. Lỡ hâm hâm chót bán hết rồi thì ráng mua cái khác mà ủ. Nói chung, con người thường loanh quanh với các nhu cầu…rất con người của chính mình.

Chuyện đã từ rất rất lâu, khi mối tình của con người bắt đầu vào mùa đông và kết thúc vào mùa hè. Từ đó, con người cũng chẳng cần mùa đông và thờ ơ với mùa hè. Thời gian đã chứng minh: Tất cả rồi sẽ qua đi, cả tình yêu, cả nỗi nhớ mùa đông và cái hanh hao mùa hè… Chỉ còn lại mùa thu. Đó là lý do, con người yêu mùa thu thế. Mùa thu: dù con người có hạnh phúc hay khổ đau, thì nó đều đẹp. Đó là lý do: mùa thu luôn đẹp.

Có người từng viết “to fill up your emptiness”. Có lẽ, vào thời điểm đó, người ấy đã quyết định đào một cái hố thật to… thật thật TO … tạo ra những khoảng trống thật lớn…thật thật LỚN, để ngày nối ngày… con người phải tự tay lấp đầy nó… 

Thế mới hay, mọi khoảng trống bạn muốn lấp đầy cho người khác đều do bạn tạo ra. Và nếu khoảng trống đó rơi vào mùa thu…đó sẽ là khoảng trống mãi ko thể lấp đầy.