Một Hà nội thật là nhỏ thôi…

Hà nội đi một vòng cũng hết, thế mà quanh quẩn một đời cũng chẳng xong.

Lạ thật, khi nó đọc Băng Sơn viết ” Hà nội rong ruổi quẩn quanh” thì ko thích mấy (nhưng vẫn đọc bằng hết) . Vậy mà cứ viết về HN, cái giọng văn nó lại tà tà, lảng tảng, già giã, cũ cũ và triết lý ông cụ như thế.

Còn ảnh thì nhẩy nhót hay tung tăng thì tùy người cảm nhận. Nó yêu HN từng góc, từng góc một. Có đi qua mà cũng thấy xốn xang. Lạ thật!

Hà nội!

1- Một quán cắt tóc đẹp như mơ. Các bạn đúng là thượng đế.

 photo IMG_0678_zpsbc271ec8.jpg

2- Một góc bảng tin đẹp như tranh.

 photo 10736289_10202478250587194_1491326082_o_zps0120b5f5.jpg

3- Giữa 2 miền sáng – tối là cả một thế giới đầy huyễn hoặc.

 photo IMG_0427_zpscc45dedb.jpg

4- Câu truyện vui vui trên ảnh: VIỆT NAM – Thắng – Mỹ (tên in trên hộp điện)

 photo IMG_0488__zps3d5ac0b0.jpg

5- Ô cửa sổ mùa thu | (nhép nhạc của Dương Thụ: … ô cửa sổ mùa đông)

 photo IMG_0608_zps19bcf67e.jpg

6- Những cơn mưa mùa thu đã nhuộm xanh chiếc áo mưa mỏng manh.

 photo ColorChange_zps207c9fcf.jpg…(còn tiếp)

 

câu hỏi ?!

Một ngày có bao nhiêu ng đặt câu hỏi cho bạn?

Và chưa kể một ngày bạn tự đặt bao nhiêu câu hỏi cho mình?

Sáng nay, vừa mở mắt nhận đc câu hỏi đầu tiên của một ng em họ (hiện ko sống ở VN) nhắn FB mình lúc >1h sáng : Chị ghét em à?

Ôi, chưa bao giờ tỉnh ngủ nhanh đến thế.Thật nhiều thứ để lục lại trong trí nhớ, liệu mình làm gì sai mà e họ mình lại nghĩ đc như thế?

Lạ thế đấy! Khi câu hỏi đc đặt ra, ng cảm thấy có lỗi là bản thân mình chứ ko phải đối phương. Nên nếu bạn nào vô tình đọc đc bài này,  và chẳng may nếu bạn ghét ai đó thì hãy đặt câu hỏi trên, còn tuyệt nhiên đừng bao giờ hỏi VỚ VẨN thế nhé. Nó sẽ làm ng bị hỏi down down vì:

…ko hiểu từ đâu

….có con chim xanh ị vô đầu

…thế đấy.

Kế đến, câu hỏi nhiều nhất time gần đây mình nhận đc là: Chị chuyển sang làm thời trang à?!

Ôi mẹ ơi, nếu các bạn biết 50% time mình dành cho đồ họa, thì các thứ linh tinh, lỉnh kỉnh mình gào rú trên FB chỉ chiếm 5% thôi, nhưng vì nó mới, nên mọi ng thấy lạ. Chả nhẽ, ngày hôm nay khoe làm TK mấy tiếng à =)), vào đc những trang web nào hay à. THôi, thì bạn nào là GD như mình (graphich design chứ ko phải Giám Đốc) thì mò vô mấy trang này mà ngó, mà đỡ phải đặt câu hỏi “chị hay vào trang web nào?”  

Behance, Creattica, Brandnew,  Logomoose, Logospire, Logopond, Smashingmagazine, Justcreativedesign, Logoblog, logodesignlove, …

nếu bạn từng là SV của mềnh, thì mềnh cũng dậy cách mò trang web hay rồi, từng này chả nhiều nếu các bạn chăm đọc, và quá thừa với các bạn lười xem =))

…Nhưng, 5% những thứ linh tinh, lỉnh kỉnh  kia ra đời cũng có lý do riêng của nó. Dẫn dắt thì dài, nên ví dụ minh họa cho dễ hiểu:

Mình từng đọc stt của một bạn làm Brand ở VN tổng kết như sau:

Mặc dù là 2014 nhưng ở Việt Nam vẫn có 1 bộ phận không nhỏ đang có sự nhầm lẫn lớn trong suy nghĩ về 3 cụm từ
1. Thiết kế ( Quảng cáo ) = Làm hộp đèn bảng hiệu
2. Studio = Chụp hình cưới
3. Marketing = phát tờ rơi, bán hàng

Công nhận, đó là lý do nhiều lúc tạm nghỉ để nuôi dưỡng tinh thần. Chứ 365 ngày đối mặt với thực tế thì yêu mấy rồi cũng nản thôi. Thế nên, dù ngập đầu ko biết là công việc chính hay công việc phụ, ng nông dân em vẫn vứt hết đi lang thang ngắm thu ^^

Mùa thu, viết gì cũng quay lại với nó…mùa thu trời thật đẹp ^^

 photo 1_zps184200e1.jpg

Lạc lối ở Bility ^^

…Thế này đi, chả biết thế nào, nhưng bạn Thủy Tô sáng tạo ra cái tên là “Biliti”, là sự kết hợp hoàn hảo của chấm bi và hoa li ti. Bạn Nha Đam thì bảo bảo đặt là tiệm may “Lạc lối ở Biliti”. Làm ng nông dân này thấy phê quá mà quyết luôn là Bility (chơi chữ y thay i ám chỉ sự lạc lối =))))) lung mung vô định =)))))))))

 photo 580x580_logohoanchinh_biliti_zps7b12212e.jpg

…Thế này đã đi…

Tiệm may Bility chính thức chào đời!

…hihi…^^ photo 580x580_IMG_0331_zps0c4eba0c.jpg

mùa thu lẩn thẩn…

… dạo này lẩn thẩn , ngẩn ngơ đến mức THầy trưởng khoa lo ngại.

-Trích giờ họp khoa đầu tuần-

Thầy trưởng khoa: cô làm NCKH đến đâu rồi?

lẩn thẩn: ôi, dạo này e chỉ thích may vá, chả muốn nghiên cứu gì hết

Thầy….(nghi ngại)

1 tuần sau, trong giờ họp khoa chính thức

Thầy trưởng khoa: Tôi chính thức phải thông báo, phải tuyên bố, cô…cô ý, cô HT ạ, cô phải nhớ làm NCKH trc khi hết tháng 11.

lẩn thẩn: ợ, nhanh thế rồi ạ…hự

… lấy NOTE ghi to đùng: DỪNG HẾT, làm NCKH đi!!!

…CẢ KHOA (lại nghi ngại)

Thế đấy các tình iu ạ, mùa thu có hoa sữa này, có cây cối này, có gốm này, còn vải li ti và thô chấm bi nữa chứ…. ng nông dân lẩn thẩn này phải làm sao?

 photo IMG_9914______zps6784c3a1.jpg

 photo IMG_9905___zps4c4d8614.jpg

 photo IMG_0328_zps4ee7d428.jpg

 photo IMG_0321__zps040995df.jpg

Người nông dân một hôm hứng chí, đã bán sạch đồ phụ kiện tích góp trong 10 năm với giá >30k. Hành động điên rồ tiếp theo là bán toàn bộ số khăn mùa đông, chưa kịp bán tới giầy và túi thì … mùa thu ùa về.

Rồi , 1 tuần nay người nông dân đã ko đọc nổi chữ nào vì cái muà thu này. Thấy ng cùn cùn và đầy ngu si vậy mà sao cứ lâng lâng khó tả , hự hự.

Kế đến ko quá lâu, người nông dân đã lây nhiễm tinh thần làm vườn và may vá sang THư tồ…khiến a QUang lại một phen típ tục lo ngại.

Ng nông dân cũng nghi ngại cho bản thân vì NCKH sắp hết hạn mà tìm hoài ko thấy mood đâu, hự hự =((((

 photo IMG_9919_zps7eb7b28f.jpg

Nhìn đống vải tự nghĩ mềnh sẽ đặt tên cho sự nghiệp may vá là: chấm bi – hoa li ti.

tiệm may: chấm bi – hoa li ti ra đời…

hơi dài…rút xống còn: tiệm may hoa ti li

vẫn dài… rút xuống còn: tiệm may li ti

…hihi. chả tiệm may nào tên là li ti -> nên rút xuống còn: tiệm may.

  photo IMG_9967_zps89b0d354.jpg

mà….toàn may cho mình và bạn bè, có bán chác gì đâu nhỉ, thôi…chả nghĩ tên làm gì cho mất công. Làm NCKH đi!!!

Trời rõ hâm(13h30), nắng chang chang thế mà mưa đc.

Người nông dân hâm.

Thợ may hâm.

Bác làm vườn hâm.

Người mê vải hâm.

…nói chung, HT hâm =)))))))))))))

Không chỉ chuyện chú ngựa huyền thoại JAPPELOUP

” Jappeloup” là một bộ phim nói về chú ngựa huyện thoại của nước Pháp, vô địch Olympic Séoul 1988. Đây thực sự là một bộ phim sâu sắc với cá nhân nó. Nhưng bài viết này ko viết về Jappeloup.

“Anh có hạnh phúc không?”

Tai nó bắt đầu ù đi khi nghe câu hỏi đó. Và gần 1 tiếng sau đó, đến khi phim kết thúc, nó vẫn luôn tự hỏi “Anh có hạnh phúc không? – Pierre”

Có một khiếm khuyết khi viết bài này: đó là nó ko hiểu Jappeloup (vì nó chưa sống đời sống loại ngựa để nghĩ đc nhiều hơn)

…nhưng nó tự cho mình cái quyền hiểu anh – Pierre.

Cuộc sống thực sự khó khăn. Làm một người đàn ông trưởng thành thật không dễ. Làm một người đàn ông trưởng thành trong sự kỳ vọng của gia đình càng khó. Và làm người đàn ông trưởng thành trong chính con người thật của họ còn khó hơn.

Pierre là người phải làm cả 3 thứ đó. Anh có đam mê với ngựa khi còn bé. Gia đình dùng toàn bộ tiền bạc đổ vào sự nghiệp của anh. Nhưng khi trưởng thành, anh đam mê nghề Luật sư: ở đó là thế giới của quyền lực và công bằng. Nhưng Pierre vẫn cố dành 1 tiếng/1 ngày cho việc làm hài lòng gia đình: đua ngựa. Kết quả chả đi đến đâu. Anh thất bại, gđ thất vọng. Anh gác toàn bộ lại và làm luật sư.

Câu hỏi được đặt ra “Anh có hạnh phúc không? – Pierre” khi anh đứng giữa 2 dòng nước: tiếp tục đua ngựa (vì gđ) hay làm luật sư (vì anh)

Anh đã có sự lựa chọn của mình. làm Luật sư.

Khi không còn phải lựa chọn, a mới thấy một phần trong mình đau nhói: đam mê ngựa là một phần, thói quen từ thủa nhỏ là một phần, một phần là nỗi ám ảnh với gia đình, một phần vì áp lực công việc… Tất cả điều đó khiến anh quay về với gia đinh. Việc quay về không hẳn do đam mê , đơn giản anh cảm thấy cô đơn. Cô đơn trong những hư danh xã hội đã sắp đặt và vận hành. Có lẽ “giá trị” của gia đình khiến anh trở về.

Bộ phim thực sự thành công khi khai thác được các cung bậc cảm xúc trong quá trình trưởng thành của Pierre. Tính nhân văn của bộ phim ko nằm trong việc miêu tả quá trình trưởng thành của con ngựa bất kham thành nhà vô địch thế giới, hay khắc họa những nỗ lực mà Pierre phải trải qua để dẫn đến thành công, đơn giản hơn và sâu sắc hơn, bộ phim nêu cao giá trị gia đình trong mỗi người.

Gia đình: đôi khi nó như là gánh nặng trách nhiệm của mỗi người, nhưng nếu rời xa nó, bạn không là gì cả.

Vậy, nếu bạn là Pierre, bạn có đang hạnh phúc?

P/S: Nếu bạn đã từng lựa chọn, bạn có thể thay đổi nó để thấy hạnh phúc!

Không bao giờ là muộn nếu bạn không thử!

 

Italia – il mio amore | Ý – tình yêu của tôi

“Nụ cười cô ấy là ánh nắng

Đôi mắt cô ấy là rượu nồng

Khiến tôi đc say…

…đầy kiêu hãnh”

Kể từ sau cuốn Ăn – Cầu nguyện – Yêu (đọc từ 2010), đến hôm nay âm nhạc lại mang những thanh âm trong tiếng Ý huyền thoại của Liz trở lại – đúng là tuyệt vời, tuyệt vời và…trời ơi, trên cả tuyệt vời!!!

Italia – il mio amore <3

Ôi, trời vào thu hay chạm đông mà đẹp thế.

p/s: hôm nọ xem một bộ phim (Cô giáo lắm chiêu), 2 nhân vật đang cò cưa nhau đều phải lòng phần YÊU trong truyện (lúc đó bạn HT thực sự rất ko hài lòng với đoạn này =))))))))), vì riêng bạn HT chỉ thích mỗi phần Liz mê tiếng Ý. Kết thúc phim, 2 kẻ đó là tụi nhạt nhẽo đầy chán ngắt =))))))))). NGhĩ lại, ông đạo diễn nào chơi thâm thật =))))))

sound or music…

Sáng nay, trong một bài giảng của mình về văn hóa, tôi đã nói về đề tài này: sound or music (âm thanh hay âm nhạc) – Đó là gợi ý cho tiêu đề bài viết này (chỉ là cái tiêu đề thôi nhé)…

…khi mà nắng đang tràn ngập ko gian tầng 3 và âm nhạc của A Lover In Berlin thấm đẫm tâm hồn tôi.

Mỗi ngày trôi qua tôi đều tự hỏi: cuộc sống là gì? 

Mỗi ngày tôi đều cố trả lời: cuộc sống của tôi là gì? | Và mỗi ngày tôi đều tự điền vào đó những câu trả lời khác biệt.

Cuộc sống của tôi đầy nắng và …không thiếu những ngày mưa.

Như hôm nay, nó rực rỡ bởi nắng, bởi âm nhạc, và với những dự định mà tôi đang phủ đầy tình yêu lên đó.  photo ALoverInBerlin_zps87f31a7e.jpg Nhưng hôm qua chẳng hạn: 1 ngày mưa lê thê, tôi vẫn nhấc đc mông ra khỏi nhà, tập xong bài yoga định sẵn trong sự trì trệ của cơ thể và uể oải của tinh thần.

Cuộc sống là thế!!!

Tôi đủ trưởng thành để hiểu, nếu không có những ngày mưa thì nắng đã không rực rỡ đến thế.

Âm nhạc cũng vậy.

Nghệ thuật cũng thế.

Tâm hồn tôi cũng ko ngoại lệ.

“Chuyện của mặt trời – Chuyện của chúng ta” – được bắt đầu viết bằng “Tháng 2 uể oải” khi mọi thứ xung quanh ng nghệ sĩ là “một Thế giới buồn” – để sau đó, những ngày nắng sẽ lên, sẽ có những “Chuyện tôi yêu” khiến người nghe thấy hân hoan như đang dạo bước lang thang ở khu chợ trời, mặc bao người ngó trc, ngó sau…mà cứ thấy yêu thôi.

“Like a fool” – Keria Knightley – Một bài hát rơi vào một ngày mưa, nên nó có một giá trị nhất định: …”cause you have taken…all the wwind out from my sails” | Bời vì anh đã lấy đi tất cả…những ngọn gió từ cánh buồm của em

… chỉ với một câu mà gom cả gió đại dương mà…dấu đi, để thấy tất cả đã chết trong hình hài tưởng chừng còn vẹn nguyên: ko trầy xước và đớn đau.

Thời gian này, tôi gói tôi vào thế giới của mình, thế giới ko cần đám đông, thế giới của riêng mình tôi …