Tết mọi nhà …

0:02 – Hà nội 29 Tết (tức 30 Tết vì năm nay ko có ngày 30?!) -22/1/2012

Bỗng dưng lại thích viết gì đó về Tết. Một sự tổng kết những chiêm nghiệm nho nhỏ từ tuổi thơ mặc quần thủng đít cho tới lúc trưởng thành.

Tết là gì? 

Nếu giở từ điển tiếng Việt chắc cũng có định nghĩa “Tết là gì?” nhưng nếu tất cả đều sống và làm việc theo định nghĩa -> xã hội chết chắc !

Theo nó (vào thời điểm khôn hơn năm ngoái và dại hơn năm tới) thì Tết là sự xum họp và 3 +

3+ tức là ti tỉ những thứ sau đây:

với trẻ con Tết đúng là “em mặc áo mới…” và nhận lì xì đo đỏ. Hồi nhỏ Tết đúng là thần tiên, nhà nó đc cô bán thịt tên là Ánh (thì phải <— mai hỏi lại papa rồi sửa tên sau) mang cả mẹt thịt lợn tươi sống qua nhà, để trong cái rổ có lót lá xanh (hồi đó bé quá ko nhớ lá dong hay lá chuối)/ cả đời nó mới thấy nhiều thịt như thế, rồi nhiều gạo như thế, nhiều đỗ xanh như thế… mẹ nó làm luôn chân luôn tay, nó chỉ có mỗi nhiệm vụ ngồi lau lá… rồi sau đó là chực nồi bánh với anh trai ở cái chiếu nghỉ giữa tầng 3 vầ tầng 4, lúc thì tuốt dưới tận hầm cầu thang tầng 1. Đúng là ko gì sướng bằng ngồi trông nồi bánh. Các anh chị lớn kể đủ chuyện ma (vì luộc bánh chưng thường về đêm), nó nghe xong thì cũng sợ, rồi khi hết sợ thì lại lăn ra cười vì chuyện ma thật là ngớ ngẩn (thì ra ngày xưa nó đã chẳng biết sợ ma là gì rồi), ngoài chuyện ma ra thì là “đại hội các loại nướng”:  nào nướng khoai, hột mít, mía tím, mía xanh, trứng gà, trứng vịt… là cho vào mà nướng hết/ khi hết cái để nướng thì cả hột quả cây trứng gà (lê-ki-ma) cũng là thượng hạng (và đến bây giờ nó vẫn nghĩ, chắc chỉ có lũ trẻ khu tập thể nhà nó mới biết hột quả cây trứng gà nướng – ăn ngon còn hơn cả hột mít)… Thế là tuổi thơ Tết của nó chỉ phải loanh quanh nồi bánh.

Nếu như nhà nước mà ko cấm đốt pháo thì nó chả phải viết về tuổi thơ oanh liệt này mấy. Vì đơn giản, Tết là phải có pháo!!!. Ngày xưa bố nó hay mua pháo ở Bình Đà, nó nhỏ quá chả biết Bình Đà nằm ở đâu, chứ anh trai nó thì hình như còn đi đến đó, mua thuốc pháo về cuộn pháo cối bự rồi (may mà vẫn còn lành lặn vì nghịch mấy trò đó). Nhà nó toàn gác pháo trên gác bếp (mà hình như nhà nào cũng làm thế) vì bố nó bảo để thế pháo nổ mới giòn. Đêm 30, cứ ngồi trong nhà chờ nhà nào đó khai mào đầu tiên là i rằng dần dần các nhà khác bắt đầu mới đốt. Mà cũng tài thật, mọi ng ở trong nhà nó nghe tiếng pháo mà có thể biết đấy là nhà ông Triệu bên cạnh hay nhà Ông Am cuối dãy. Nó nghĩ kiểu ngồi trong nhà, nghe pháo nhà mình và pháo hàng xóm cũng giống kiểu “con gà hơn nhau tiếng gáy”, nhờ thế cái Tết ngày xưa mới thật là “đùng đùng – đoàng đoàng”. Bây giờ thì trẻ con chả thể hiểu cái mùi pháo như thế nào, xác pháo hồng ra làm sao. Ngày mới cấm pháo, ng dân cứ ngơ ngơ, ngác ngác như đi nhầm nhà vì chẳng còn sắc hồng li ti, nhàn nhạt đó nữa. Cũng là 1 giai đoạn của tuổi thơ xưa cũ.

Khi nó vào Đại học, Tết thực sự là ác mộng. Nó còn nhớ, lần nào anh nó ở Úc gọi điện về vào đúng đêm giao thừa thì nó vẫn chổng mông lên mà lau nhà hoặc nấu cái này, bê cái kia cho mẹ. Mẹ nó là một ng phụ nữ miền Bắc thấm đẫm trong “củ hành và lá măng lưỡi lợn“. Tức là từ đầu tháng chạp, mẹ nó đã mua ít nhất 2 cân hành về ngâm, ngâm từ ngày này sang ngày khác, nước này sang nước khác, rửa ko biết bao nhiêu lần rồi mới gọt sạch cái lớp vỏ bên ngoài,… sau 1 time vật lộn với cái lũ chết trôi trong nước ấy (vì hành nhẹ toàn nổi bên trên) thì cũng đc đem đi muối để ăn với thịt đông và bánh chưng ngày Tết. Công đoạn làm nồi măng lưỡi lợn còn công phu và kinh khủng hơn nhiều. … Và Tết ko chỉ có 2 thứ đó. Đó là lý do nó sợ Tết. Có những năm chủ tịch nước Trần Đức Lương đọc thư chúc Tết mà nó vẫn còn bò trên sàn mà lau nhà. Ngước nhìn tivi xem ng ta bắn pháo hoa trên truyền hình… rồi nghĩ “sao mà mình khổ thế – sao thiên hạ lại sướng thế – sao lại đc đi ra tận Hồ Gươm đêm 30 mà ngắm pháo hoa chứ ???”. Từ đó đến nay, mọi thứ ko thay đổi là bao. Có lần nó đã từng ước, 30 Tết này mình phải đi ngắm pháo hoa  ngoài đường để thỏa lòng… nhưng điều đó là ko tưởng.

Vài năm trở lại đây, mẹ nó bắt đầu chịu nghe lời “tham vấn” của nó về món ăn, thức uống, vì thế công việc có nhẹ nhàng hơn, và nếu nó nhớ ko nhầm, khoảng 3-4 năm trở lại đây, 30 Tết là nó đc đi ngủ trc giờ giao thừa chứ ko còn chổng mông lên để lau nhà và làm cơm giao thừa nữa.

Nhưng cũng kể từ ngày, mọi quyền hành về tay ta thì ta cũng ôm nhiều việc hơn, thì ra định luật bảo toàn năng lượng đúng với cả công việc Tết. Tức là công việc ko tự nhiên sinh ra và ko tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ ng này sang ng khác. … Và Tết vẫn thực sự là nỗi kinh hoàng mọi năm với nó cho đến hôm kia… khi nó nhận đc thư của một chị hàng xóm thời nó bé tí ti … và viết cho nó 1 cái thư thật dài về tết của chị ở bên Tiệp với gia đình… và ở bên đó chị cũng làm ko thiếu 1 thứ gì so với độ công phu của mẹ nó cả. Thì ra, nấu ăn ngày Tết nằm trong tâm thức mọi phụ nữ Bắc. Và chắc nếu sau này nó có lấy chồng, nó cũng ko là ngoại lệ, vì thế… tự dưng nó thấy, cái truyền thống bấy lâu của nhà nó thật là hay ho. Lần đầu tiên nó thấy thực phẩm tràn từ bếp ra phòng ăn là chuyện thú vị, bao tải này đựng xúp lơ, bao tải kia đựng xu hào, ???… chả hiểu có 3 ngày Tết thôi mà sao lắm đồ thế?, tủ lạnh thì trc hôm 23 đã ko có chỗ để, đến hôm nay thì hộp xốp đông lạnh còn xếp chồng ngoài bếp?… ĐẤY -> Tết là phải thế chứ!

Tết mà! Thằng cháu đít nhôm của bà lăng xa lăng xăng hỏi han “nội làm gì – nội làm cho ai – nội xào cái gì – nội xào cho ai” đó là những câu nội nó phải trả lời từ ngày này sang ngày khác với thằng cháu 3 tuổi chỉ biết loanh quanh từng câu đó. Có hôm thèm đc đi chơi, nó cũng chốn nhà đi chơi đc 1 buổi, loanh quanh với đứa bạn thân chỉ để hít hà cái ko khí bên ngoài rồi lại về vui vẻ về chiến đấu tiếp với Tết .

Nói gì thì nói, nó lại bắt đầu thấy, Tết là phải như thế, phải chổng mông lên zời mà dọn dẹp, nấu nướng như thế mới là Tết, “tết tết tết tết đến rồi – em mặc áo mới…” thì ra chuyện này chỉ có trong câu hát thôi, năm nay chắc lại như năm ngoài, nó lại lôi áo cũ ra mặc thôi, … quan trọng trọng áo mới giặt 2 nước là mới rồi, heheeee

0h54 – viết tặng chị Ninh – chị hàng xóm tuổi thơ xa lắc của em & những đứa cháu chưa biết đọc của cô. 

0h55 – và tặng mẹ – ng kiên trì vác mọi thứ từ chợ về nhà để con cháu ko bị đói “3 ngày tết”

dù gì, Tết là phải thế!

khi người ta già người ta làm gì ?

Triết lý đã tổng kết rằng: “khi ng ta trẻ ng ta viết blog, còn khi ng ta già thì ng ta chả viết đc gì nữa”. Nhìn blog mốc meo 1 năm nay, nghĩ chắc mình đã già… hà hà… Còn ai biết mình mà nghĩ mình CHƯA già thì cũng xin khai thật là câu trên mình vừa bịa ra đó…. hehe

Hơn 1 năm nay, ko có time dành cho blog lại đc coi là một sự bứt phá đáng kể. VÌ đơn giản, thế giới có quá nhiều việc để làm, và nàng thì ko màng tới blog. Nhưng bảo nàng thờ ơ thì cũng ko phải, vì có muốn viết thì cũng ko có mood… và lý do để có mood thì chỉ có vài ng biết rõ là vì sao.

Lần đầu tiên (trên blog này) chuyển đại từ nhân xưng từ “nó” (kiểu chả sợ bố con nhà nào ý) sang “nàng” (kiểu đỏng đảnh kiêu xa -> rất tóc vàng hoe)  vì đơn giản, em Trúc Quỳnh (nào đó?!) cứ gọi mình là “nó” trên FB kiểu như tên riêng rất hú hồn… hơ hơ … buồn ngủ quá… hôm nào viết tiếp vậy.

(vơ đc tí mạng nhện trên này, rồi lại lăn ra ngủ, XỊT quá)

23:35 rồi chứ ít ạ, ngáp ngáp, zzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz

Hà nội – ngày xám xịt

Hôm nay, HN xám xịt. Xám xịt để ng ta phải nhấc mông ra khỏi giường để nó đừng xám hơn. Mở cửa ra hiên tưới bụi cây treo lủng lẳng trên đầu dù biết trong đất dư nước vì một đêm mưa phùn hôm qua. Cái hành động bất thường đó chứng tỏ – HN bắt đầu rất ko bình thường.

HN mỗi độ xám xịt giống như bạn mặt trời đóng cửa ngủ quên mà ko tắt điều hòa. Nước nhỏ xuống phố phường chỉ đủ làm ươn ướt vài hạt bụi mà ko đủ làm ướt mặt phố. Cái lạnh này chỉ làm ng ta thu mình lại chứ chưa muốn co ro. Bạn mặt trời cứ thế ngủ quên cả ngày, làm ng HN dường như chẳng muốn thức giấc.

Sáng nó nhắn 1 cái tin dài thật dài tiễn 1 ng bạn lên đường, trip nối dài trip… rồi có lẽ, do mặt trời ngủ quên mà cái tin cũng bị nghẽn lại

Trưa qua nhà chị tham bán nghệ thuật. Cái thời tiết này mà để 2 chị em nó nói về nghệ thuật thì cũng chỉ dừng ở “bún đậu mắm tôm”

Chiều về qua chỗ rửa xe đầu nhà. Anh rửa xe nhìn nó kiểu thỏa hiệp “Mai đi em”. Nó gật đầu cười thông cảm “lại đang chơi cờ ý gì !- thôi thì mai vậy”

… nó phóng về và nghĩ, ng HN thật lạ!. Họ lạ với cái thời tiết xám xịt. Từ ng làm nghệ thuật, đến cả anh sửa xe cũng muốn trùng xuống để nghỉ. Vậy chả nhẽ nó lại ko nghỉ.

Nó mang cây cắt từ vườn nhà chị về ra ngoài sân, cũng xới xới, dăm dăm, trồng trồng. Rồi trong đầu đã tưởng tượng ra cảnh 1 ngày cái dây leo này sẽ phủ kín cả khoảng tường xanh lam trước nhà thì tuyệt lắm.

Lên nhà, bật 1 album cũ rích “Come away with me” của N.J – ừm, lạnh thế này, nồm thế này … cứ phê phê thế này thì viết lách tí. Nhìn lại nó để blog mốc được hơn 2 tháng rồi. Phải cố mang ra mà phơi cho khỏi mốc chứ.

Thế đấy, HN à! Xám xịt!

… mọi con đường đều dẫn tới thành ROME

1- Pari hoa lệ

2- Amsterdam – thành phố xinh đẹp của Hà Lan

3- Bỉ thành phố “ngọt ngào”

4 -ROME – thành phố của những câu truyện tình “vĩ đại”

Chuyến bay từ Bỉ sang Rome để lại khá nhiều ấn tượng trong dọc hành trình của tụi nó. Vì đi hãng hàng ko giá rẻ Ryanair nên tất cả chỉ đc mang 1 túi, to nhỏ gì cũng 1 túi và nhỏ hơn 10kg. Tức là ví, bóp, túi xách tay phụ nữ, máy ảnh, túi máy ảnh, laptop, túi latop … các bạn phải cố mà nhét trong cái vali bé tí ti kia. Đó là điều khó khăn cho cả nhóm vì vali đứa nào cũng đầy mà trên cổ đứa nào cũng có 1 cái máy ảnh to đùng. Nó ko nhớ nó đã vứt đồ gì đi và cuối cùng cũng nhét đc cái máy vào trong vali nhỏ xíu của mình. Và chỉ có sân bay ở Bỉ bay sang Ý nó làm chặt thế thôi, còn bay nội địa tại Ý hay bay từ Ý qua Tây ban nha thì lại rất dễ (đúng bản chất của người Ý) , nhưng cả hội chả đứa nào dám mua nhiều thêm vì chẳng biết phía trc có những luật gì… hic hic… Một điều đặc biệt với các bạn đi hàng ko giá rẻ ở Châu Âu là khi nào hạ cánh, các bạn ý cũng mở 1 đoạn nhạc có kèn Trumpet rất exciting và hành khách thì vỗ tay rào rào (bravo vì mọi sự đã tốt đẹp)… hehe… cái này là văn hóa “giá rẻ” bên đó. Rất thú vị!

Rome là thành phố nhìn từ trên cao lạ lùng nhất so với các nơi nó đừng đến. Quy hoạch rất ko giống ai. Có lẽ điều đó đã làm nên 1 kiến trúc kỳ vĩ mà bao người phải ngưỡng mộ.

All roads lead to Rome

All roads lead to Rome

——-

Theo truyền thuyết về thành Rome, 2 đứa trẻ đc nuôi dưỡng nhờ sữa của con sói. Hình ảnh 2 đứa trẻ trần truồng ngửa mặt bú sữa từ một con sói cái đã trở thành chủ đề xuyên suốt trong nghệ thuật La Mã, và các bức điêu khắc minh họa truyền thuyết này đều xuất hiện tại các bảo tàng trong khu vực. (cái này đi Louvre của Pháp cũng có, nhưng điêu khắc có khác đi ít nhiều)

All roads lead to Rome

——

Tòa Thánh Vatican

All roads lead to Rome

All roads lead to Rome

… Là quốc gia nhỏ nhất thế giới nằm ở phía tây thủ đô Roma của Italia với chủ quyền của Giáo hoàng (đọc thêm ở đây cho đầy đủ  <- click link)

All roads lead to Rome

All roads lead to Rome

All roads lead to Rome

bên trong tòa thánh VaticanAll roads lead to Rome

All roads lead to Rome

All roads lead to Rome

All roads lead to Rome

All roads lead to Rome

All roads lead to Rome

All roads lead to Rome

đây là cái nắp cống thì phải :”>All roads lead to Rome

——–

Đấu trường Colosseum

All roads lead to Rome

bên trong Đấu trường ColosseumPhotobucket

All roads lead to Rome

————-All roads lead to Rome

———–

….khu này gọi là Palatine Hill (hay Palatino đều đc cả)

All roads lead to Rome

…. cái khu đổ nát này giá vé chẳng rẻ tẹo nào 12 euro. Kinh nghiệm là nếu ko muốn xếp hàng mua vé, thì các bạn đi thẳng tới khu đồi mua vé, rồi vòng qua Colosseum) , tiết kiệm đc nửa ngày xếp hàng… khớ khớ – time is gold

All roads lead to Rome

…. đây là cảnh bên trong khu Palatino Hill (đồi)

All roads lead to Rome

….. Đống đổ nát, hoang tàn, dấu tích của đế chế La Mã cổ đại.

All roads lead to Rome

………… Forum Romano là khu trung tâm hành chính, quyền lực của La Mã cổ đại, giờ chỉ còn là phế tích hoang tàn. Chữ Forum – diễn đàn được dùng phổ biến hiện nay từ đây mà ra.

All roads lead to Rome

All roads lead to Rome

………… hehe… cái ảnh này chụp xuyên táo đc cả Đài Tưởng Niệm Victor Emmanuel (trắng trắng góc trái phía trên đới)

All roads lead to Rome

All roads lead to Rome

———– cái cột này nổi tiếng ở ROME lắm, nhìn bên ngoài thi ko đc “lộng lẫy” như tranh, nhưng có rất nhiều cảm xúc khi ngắm nó (cái bọn Ý này tài thật)

All roads lead to Rome

———- đường ra khỏi khu đồi Palatino (và bên kia thấy ngay đấu trường Colosseum nói ở trên)All roads lead to Rome

—————

….một cái lễ rước cờ hay chào cờ gì đó của các bạn Ý

All roads lead to Rome

All roads lead to Rome—————

…. cái quảng trường Piazza della Repubblica gần ngay khách sạn, nhìn sang bên trái (của ng trong ảnh) là bảo tàng quốc gia của Ý

Photobucket

All roads lead to Rome

All roads lead to Rome

—————

Quảng trường Popolo

All roads lead to Rome

All roads lead to Rome

——-

đài phun nước Trévi – / Trung tâm của đài phun nước Trevi là bức tượng khổng lồ của thần Neptune / Truyền thuyết nói rằng nếu như bạn muốn quay trở lại thành Rome bạn nên ném một đồng xu xuống nước – điều đó sẽ mang lại hạnh phúc và may mắn cho bạn nếu như bạn ném nó bằng tay phải qua vai trái khi đang quay lưng vào Trevi.

All roads lead to Rome

———nó ko ném gì cả …hehe (hình như em Sóc cũng thế)

All roads lead to Rome

————-

Trong Forum Trajan có cột đá lớn được hình thành bởi các khối đá hoa cương 19 Carrara phục hồi sau thế kỷ 19 (xa xa là đài tượng niệm Victor)

All roads lead to Rome

————-

Giáo Hội Santa Maria di Loreto nhìn từ đài tưởng niệm Victor và xa xa là Forum Trajan

Photobucket

————–

Đài Tưởng Niệm Victor Emmanuel / là đền tưởng niệm Victor Emmanuel , vua đầu tiên thống nhất nước Ý

Photobucket

———— hiệp sĩ nhợn :) ) with Libe ở ga RomaTerminiPhotobucket

————-

“cái miệng của sự thật” , nằm bên trái của hàng hiên của nhà thờ Santa Maria ở Cosmedin. Theo truyền thuyết là nó sẽ cắn tay những người nói dối. Ai muốn thề cái gì sẽ phải đút tay vào cái miệng này và rút đc tay ra thì mới chứng minh đc là mình nói thật :D
ẢNh này chụp lại khách sạn thôi, chứ cả hội ko có time đi đến tận đó, nếu ngoài đời thì cái miệng nó sẽ tối thui vì nó bị thủng ạ, kha kha :D

All roads lead to Rome

————-

pizza nấm và bacon (nấm ở bên này là nấm to đùng, lát mỏng, nhai vào vừa khô, vừa dai, ko giống loại Hawaii và Tropical nhà mình)

All roads lead to Rome

—————-

pizza 4 mùa (rất khác với pizza 181 ở HOT ROCK 181)

All roads lead to Rome

———— kem Ý thì đừng chê , yummmmy

All roads lead to Rome

All roads lead to Rome

————-

…em bé này xinh lắm, bố mẹ em bảo, em bé tí mà có FB riêng mới kinh chứ :D

All roads lead to Rome

————– … những bước chân mệt nhoài :( (  Vì sự mệt mỏi này, tụi nó đành bỏ qua Quảng trường Tây Ban Nha.  — với Li Be và Linh Pham.

All roads lead to Rome

——————————

 Bài viết này hơn 1 năm sau mới hoàn thành vì sự trễ nải của ng viết và sự bận bịu của ng đọc. Đến nay nghĩ lại, nó ko nhớ tụi nó bay qua Venice như thế nào nữa. Đúng là có những thứ, nếu ko viết ra sẽ chẳng lưu giữ lại đc chút gì. Bài này để trong máy từng ấy tháng may mà chưa bị mốc…hehe…

Viết vào 1 ngày bão gió ở HN, ko đi dạy vì bão này và vừa ngã xe này nên rất sợ ngã lần nữa :(

Hẹn gặp lại ở Venice đẹp xinh

mù chính trị

Nó là 1 đứa mù chính trị. Đơn giản nó ko hiểu các Ban, Ngành, Cục, Bộ, Vụ đc sắp xếp theo cấp độ nào và uy quyền ra sao. Việc ko nhớ đc tên Chủ tịch nước hay Tổng bí thư hoặc bác Thủ tướng càng minh chứng cho việc “mù chính trị” của nó. Nhưng điều đó ko có nghĩa là nó ko yêu nước.

Không dưng hôm nay nó lại viết về lòng yêu nước “nhỏ nhoi” của mình. Cái gì cũng có nguyên nhân, … và mọi chuyện bắt đầu từ bài viết của 1 bạn SV cũ của nó. Dưới đây là bài viết của bạn ý:

Truyện về tụi trẻ con bởi Dương Đoàn Anh Minh vào ngày 07 tháng 9 2011 lúc 11:35 chiều

Trẻ con thời tôi khi bé thưởng thích được làm chú công an, chú bộ đội. Mình hồi bé lại chỉ thích chơi, có nhiều đồ chơi thôi. Nhưng giờ không biết trẻ con thế nào nhỉ?

Chắc bọn trẻ con nó chả muốn nhìn thấy cảnh mấy bác công an Phường và các bác trật tự dân phố ùa đến bắt mấy chị sinh viên cân 3 không đội mũ bảo hiểm như bắt tội phạm nguy hiểm. Họ ùa đến, túm lại, giành giật như là bắt được những tên tội phạm nguy hiểm, họ la mắng, hò hét như thể đó là thứ gây tổn hại an ninh quốc gia và tổ dân phố vậy. Nhưng đằng xa có một bác già theo công thức ” SH + kính râm + dây chuyền vàng + xăm trổ + áo vén gần lên cổ” không đội mũ bảo hiểm thì họ nhìn lên những áng mây xanh , những cành cao chim hót. Ơ… hay nhỉ?

Chắc bọn trẻ con nó chả muốn thấy mấy bác công an Phường lại ra quán bia hơi và ghi mấy con lô, con đề bằng cái tiền gọi là Phạt hành chính đâu nhỉ. Ơ… tiền của nhà nước cơ mà?

Và rồi chắc bọn trẻ con nó sẽ lại bày ra cái trò An toàn giao thông trong cái sân tập thể đầy tiếng zô của cái hàng bia ngay dưới cái biển ” Cấm mọi hình thức kinh doanh ảnh hưởng đến sân chung của tập thể “. Cái trò chơi diễn lại cái mà bọn trẻ nó nhìn thấy ngoài đời. Ơ… trẻ con mà.

Tôi chưa hỏi được đứa cháu tôi thích sau này làm gì, nhưng trước đấy tôi sẽ dạy nó rằng : ” Nếu con vi phạm luật, con hãy chịu hình phạt theo như luật”

———————

Ngay dưới bài viết này, nó đc xem 1 clip khác mà theo nó là quá phi nhân quyền ở VN. Nó bị sock nặng nề. Nó bỗng thấy sock vì sự thiếu hiểu biết của mình đối với “luật nhân quyền – luật dân quyền”, đối với chính trị và đôi khi là với cả báo chí nữa. Nếu những gì báo chí (DÂN LÀM BÁO) đưa ra là đúng thì rõ ràng những người thi hành công việc đó là vi phạm quyền con người trầm trọng. Còn nếu thông tin họ đưa dưới đây ra là sai “Người HN – Cuối năm 2009, chính quyền Hạ Long muốn giải tỏa chợ Hạ Long để xây Trung tâm Thương mại. Chính quyền không đền bù, tái cơ cấu chợ cho bà con, muốn đẩy người buôn bán rời khỏi chợ. Lãnh đạo địa phương đã cấu kết ngầm với các thế lực trong việc chiếm chợ. Bà con buôn bán tại chợ đã phản ứng không muốn di rời… Thế là có 1 cuộc dẹp chợ có một không hai ở VN: Xe biển số xanh được sự hỗ trợ của công an và dân phố đã hỗ trợ việc dùng vòi rồng phun nước bể phốt lên bề mặt phố chợ. Nước bẩn thối đen ngòn vung khắp nơi vào hàng hóa của bà con: Bánh trái, áo quần rau đậu thực phẩm…” thì cần phải nghiêm trị để ko ảnh hưởng đến uy tín của Đảng và chính quyền chứ?

Nó liền search Google thì ko 1 báo chính thống nào ở VN từng đưa tin ??? Nó càng ko hiểu ??? … và rồi à ra 1 điều: hay đây chỉ là 1 trong số rất nhỏ những chuyện hàng ngày đang diễn ra quanh 1 người “mù chính trị” như nó.

————————

Nó hay đi, việc đi lại bắt nguồn từ nhu cầu du lịch của nó chứ ko bắt nguồn từ lòng yêu nc. Nhưng đi nhiều, nghe nhiều thì nó ngẫm ra 2 điều:

- những người biết “xổi” thì mở miệng ra là: nước Nhật nó làm đc thế này –> còn VN thì chỉ đc thế kia / người Sing còn làm đc thế kia —> mà người Việt mình thì phá thế kia ra thế nọ … lọ xà lọ xọ. Tức là họ chỉ biết chê VN ta, tất nhiên, chê thì dễ thật, nhưng chê thế nào mà ra tiền, ra nhân quyền, ra môi trường xanh sạch thì hãy chê (ấy là điều nó từng nói với 1 trong số những ng đó)

- những ng hiểu biết, họ yêu VN, họ muốn về VN, xây dựng + cống hiến… thì phần lớn những ng đọc đến đây đã biết cái kết họ sẽ gặp cho những “cống hiến” như thế

—-> người duy nhất làm đc điều này mà làm cả nc nhà đang lao xao ngưỡng mộ là GS Châu. Thật là 1 người Việt yêu nước đáng ngưỡng mộ!

….

Nước mắt mùa thu

Thu Phương – Không gian âm nhạc số 5 – Lá khởi vàng chưa nhỉ

Sau đêm diễn đầy xúc cảm đó, nó thấy mọi dấu chấm cảm viết cho sự trở về sau 9 năm của cô đều trở nên vô nghĩa.

Nó quyết định đi xem Thu Phương hát vào phút trót. Đêm ấy HN mưa buồn rả rích, đọc những dòng tâm sự của cô cho lần trở về đầy nước mắt , để đc hát về 1 dòng sông lơ đãng đã qua, để hát cho một thủa vụng dại, hát cho thỏa nỗi nhớ với tình yêu vĩnh cửu ko bao giờ tồn tại…

Sau đêm diễn đó, rất nhiều bài báo đã viết về giọt nước mắt trong ngày trở về của cô. Tất cả dường như quên đi cái khắt khe nghệ thuật họ thường treo bám trong các chương trình nghệ thuật từ trc tới nay. Cảm xúc và âm nhạc đã thực sự hòa làm một khi cô cất tiếng hát, khi cô nén những giọt nước mắt trong ngày trở về để hát cho những ng yêu mến mình. Rất nhiều người đã khóc. Thì ra, trong mỗi người trưởng thành đều có 1 góc khuất, để khi niềm đau cất lên thì tất cả đều vỡ òa.

…..

…..

Nó ko thể chụp hình đến khi cô bắt đầu nói chuyện, chia sẽ cuộc sống, những kỷ niệm thời thơ ấu. Thu Phương hồn nhiên như 1 đứa trẻ, bắt đầu tinh nghịch và trêu đùa những người bạn âm nhạc mà cô yêu quý. Âm nhạc lúc này là sự tri ân và… đúng như chương trình đã đặt tên ” lá đã khởi vàng” khi cô trở về

Thu Phuong - La khoi vang chua nhi

Thu Phuong - La khoi vang chua nhi

Ca sĩ Thu phương và Nhạc sĩ Thanh Phương 

Thu Phuong - La khoi vang chua nhi

——————

Đêm diễn kết thúc, màn chào khán giả lần 1, rồi lại hát tiếp theo yêu cầuThu Phuong - La khoi vang chua nhi

Thu Phuong - La khoi vang chua nhi

….. cười… rồi lại khóc ….

Thu Phuong - La khoi vang chua nhi

và 1 cái kết “happy ending” cho chương trình – 0h08′Thu Phuong - La khoi vang chua nhi

… và cùng thưởng lãm kiến trúc của khán phòng Ngụy Như Kon Tum (ngoài sảnh và bức tranh tường nổi tiếng của Victor Tardieu )

Khan phong Nguy nhu Kontum

Khan phong Nguy nhu Kontum

bay trên tổ chim cúc cu

khi viết về 1 thế giới ngột ngạt … Kenn Keyse chọn nhà thương điên, dẫn dụ mọi cảm xúc kẹt cứng nơi thái dương người đọc với từng trang viết.

nó – ko biết viết

nó – ko biết điên

… nó chỉ biết cảm xúc khi bay lên mà mắc kẹt đâu đó thì tối tăm thế nào

… nó còn biết – bay lên rồi mà mắc kẹt ngay trên không thì sẽ ra sao

nó đang bay và mắc kẹt chính nơi cảm xúc ấy … mơ hồ … ko biết gọi tên .

(c) hientron

Ngày gì?

Hôm nay là ngày 28.6 / là ngày gia đình Việt Nam (GĐVN), vậy mà dường như chẳng ai biết, trừ các bạn có tuổi, có nhiều sách, làm về báo chí thì may ra… nó ko nằm trong số đó (èo, thế mới nản chứ ??? )

Nó thấy lạ, cái ngày ra đời của 1 ông mà ko liên quan đến tôn giáo Việt, nhưng mà cần phải QT hóa, thế là cả nc nô nức tổ chức (mà – ko tổ chức thì thấy mình quê lắm … hé hé)

Hay ??? cái gì cũng cần phải có thời gian, ngày GĐVN cũng ko ngoại lệ các bạn ạ. Nhớ hồi tớ còn là SV (mới tầm 10 năm thôi) thì Noen ở HN chả có gì, muốn có gì thì lên nhà thờ … thì may ra có rất nhiều ng. HẾT !!! Ko như bi giờ, phố Hàng Mã dẹp đồ cúng bán đồ XMAS, già + trẻ +trai + gái +tớ … lăn lộn mua đồ về nhà mà treo, mà dán … huống hồ các SHOP cần show off. Nên … ta quay lại vấn đề : cái gì cũng cần có thời gian :D

Các bạn “ngày GĐVN” cũng đừng có buồn, các bạn chưa mạnh vì các bạn chưa có thời gian, chưa đc Đảng và Nhà nc chú ý cũng ko đáng ngại bằng việc bị các nhà làm văn hóa lãng quên, bị các bạn nhà báo bỏ rơi để đi làm các phóng sự “HOT girl lộ hàng nóng” , “Nữ sinh oánh nhau”… nói chung là các vấn đề mà theo họ dễ ăn tiền hơn, dễ quảng cáo hơn và tất nhiên là giật tít dễ hơn =))

Tỉ dụ, bạn giật tít ngày GĐVN thế nào cho HOT ???

- 1 GĐVN tổ chức kỷ niệm 10 năm ko tắm ( đọc xong thì ra GĐ này giầu quá, toàn mát-xa , xông hơi, đi bơi … mà ko cần tắm) … haha, bịa thế thì ko tin đc, nên cái tít này giật thì dễ, mà viết thì khó tin lắm =))))))))))))))

- ngày GĐVN – toàn dân ra đường nhặt rác – cái này càng ko tưởng nha (đọc xong hóa ra lễ phát động rơi vào đúng ngày 28.6) =))))))))))

thế mới biết, giật tít cũng chả khó gì với các bạn làm báo, mà có gì để viết mới là quan trọng. Suy ra, lỗi này ko phải của riêng ai, lỗi này là của tập thể. Mà đã là tập thể thì *ếch phải mình, lo gì ?!

Thế là, chả liên quan đến mình thì thôi, viết gì cho tốn giấy mực (mà, từ nãy tới giờ có viết bằng giấy mực đâu mà phải lo tốn nhỉ ?! )

….Viết cho 1 ngày GĐVN bị nhiều người lãng quên

ẩm ương ngày mưa =!= =!= =!= =!= =!= =!= =!= (chuồn chuồn bay ngập blog)

Mưa, mưa cứ ra rả, cứ rích rích làm nó chả làm đc cái gì. Nó thích mưa khi đc nằm nhà (như hôm nay là tuyệt), mở tung các cửa khắp phòng cho tata & mimi đi hít hít ngửi ngửi khắp nơi, rồi nhìn ngắm 2 con mèo kiểu rất tiểu thú vị. Xong chuyện với mèo thì với mình, ngồi vào máy, bật phần mềm TK, rồi quay ra… vơ lấy cái máy ảnh, chụp 1 góc từ ghế, chụp 1 góc khác từ ghế… rồi lạch cạch đổ ảnh vào máy, hí hí… ngắm ngắm … thấy chụp kiểu gì mà ánh sáng như có mưa, hơ hơ … thấy yêu căn phòng nó ngày mưa.

Tấm này quay qua phải thấy ánh sáng cứ trong trong rất khó tả,  hoa sen hôm qua vừa đc các bạn năm 3 tặng khi chia tay khi tổng kết. Phải kiên quyết lắm mới ko bị bạn Vĩ Cầm lấy mất, cái tội mang hoa đi khắp HN chiều qua, nên nó héo tả tơi, nhưng 1 kẻ nghiện hoa như nó, thì héo vẫn đẹp… và nó đẹp thật
my room

Tấm này quay qua trái rồi tự bất ngờ với cái tài sắp đặt của bản thân. Nhiều lúc nó thấy mình rất tài năng, cái túi nilon nhàu treo lên còn thấy đẹp… hé hé. Đó là lý do, có nguyên 1 phòng bưng kín nilong để làm nghệ thuật … haha.

p/s cho đống áo quần: là tính hôm nay đc nghỉ thì giặt, mà trời mưa … vậy là thôi, cứ để ngắm cho đã, cho nó hè ^^
my room
Nó thấy, HN mưa, lúc nào cũng đẹp như trong phim của Trần Anh Hùng – “Mùa hè chiều thẳng đứng”. Nó mê cái phim này từ hồi năm thứ 4, xem từ đó đến nay thuộc cả lời thoại. Nó nhớ phải tặng tới >10 đĩa phim này cho >10 người nó yêu thích. hihi… nhưng xem ra, ít người thích như nó (chị 12 là 1 ví dụ)

Chỉ đơn giản, HN của nó là thế, những thói quen hè phố, những hàng quán thân thuộc, những  quán cafe mùa hè, những âm thanh ngắc cụp lẫn vào ko gian, lẩn vẩn đâu đó là tình ca Trịnh… cứ trải dài miên man, nhẹ nhàng … đến nỗi quên đi cái gì kết nối các câu truyện trong phim.

Nó thích cảnh khi ngủ dậy của 2 anh em nhà đó trong cái phố cổ í ới, với tiếng rao gọi ăn sáng, thích bức tường quét ve xanh xanh, thích vừa vừa mấy tấm tranh treo khắp phòng, VÀ âm nhạc thì tuyệt (!!!), Lou reed là 1 thứ âm nhạc kỳ quái gắn với căn phòng đó. Nó rất ấu trĩ khi gọi 2 chữ “kỳ quái” vì sau khi nghe hết 1 vòng các bài hát khác của Lou reed, nó chỉ công nhận “coney island baby” là Lou reed.

Nó thích cảnh mưa, phim của Trần Anh Hùng (TAH) có điều rất lạ, đó là khi làm gì liên quan đến nước đều thơ mộng. Phim nào cũng có màn nhân vật nữ chính gội đầu, phim nào các cô tóc cũng ướt nhẹp kiểu ” đàn bà hấp dẫn” … rất khó tá… và đặc biệt là mưa. Trong cơn mưa đều là cảnh chia tay hoặc giả định chia tay. Người tình quyết định rời xa ng con gái vào 1 ngày mưa mùa hạ, 1 phân đoạn khác của ng anh trai cũng là cảnh “chia tay dưới mưa”, đoạn này hay nhất… (đang bi chuyển phắt qua hài)  rồi máy lia từ a-z, ko cắt cảnh, diễn viên chạy, đuổi, la hét á ối rồi quay lòng vòng trong căn gác nhỏ xíu đó. Ôi, viết đến đây, nó cũng thấy đói bụng giống ông anh trong đoạn ý rồi (đi ăn trưa rồi về viết tiếp 13h:05)

NOW: 22h45 – kết thúc 1 ngày ẩm ương :”>

Hôm nay nó phải gọi là supper ẩm ương, nói ra đây chắc mất hình tượng (nên chả tội gì ,…hé hé). Cơ bản là sau khi nấu ăn tối cho mami xong xuôi thì nó chiên 2 đĩa khoai tây với bơ+muối+tiêu to tổ chảng rồi tự ngồi enjoy. Cái bệnh thích đồ Tây của nó thì mami cũng chẳng thể hiểu nổi. Nó cũng chẳng hiểu mình giống ai, thích làm bánh xèo Hà Lan, làm bánh crepe kiểu Nhật, thích ăn Doner Kebab kinh khủng (ực ực), thích pizza mê hồn, còn mỳ Ý thì ăn cái loại béo nhất – ngậy nhất mới đã: pasta lasana… hix… vì thế, nó yêu những ngày mưa gió hơn ng` bình thường thì phải :”>

Nó quyết định tắt máy để đọc nốt “Du khách bất đắc dĩ” mà tìm hoài ko ra, huhu… ko biết rơi đâu :( , thế là lại onl viết lách tầm bậy thế này này :”>

Hôm nay là 24/6, GG _con gái anh trai nó đã biết đi bước đi đầu tiên. Yêu GG ko chịu nổi, GG có cái mặt “GHÉT” ko chịu nổi, thấy ông nội từ SG mách tội là: GG bi giờ bắt nạt anh Hai rồi … hihi (kiểu này chắc giống nó ngày xưa hay bắt nạt anh Bột cũng nên)

… thôi, no quá, chả hứng viết lách gì. Mưa thế này, nằm đọc sách sướng hơn. Ẩm ương quá đi >:)

Văn Tuấn Anh – những mảnh ghép nối thời gian

Năm 2006, khi tiệm đĩa phố Tràng Tiền còn chưa chuyển sang Hai Bà Trưng thì nó đã suốt ngày tha thẩn ở đó. Những năm này khi đồng lương ít ỏi ko đủ cho sở thích mua đĩa bản quyền của nó. Vì thế, khi mua, mỗi đĩa đều đc đặt lên – đặt xuống – xem xét tỉ mỉ vòng quanh – nghe thử bằng cái máy nghe cũ kỹ của cửa hàng… rồi mới ra tính tiền.

“Giao khúc biển cả và núi đồi” là một đĩa đc lựa chọn vào thời gian đó. Nó vẫn còn nhớ tại sao nó mua đĩa này. Văn Tuấn Anh là 1 cái tên lạ hoắc của nhạc Việt (vào thời điểm ấy và bây giờ). Điểm khác biệt duy nhất để nó để mắt tới là thiết kế bìa đĩa. Nhẹ nhàng đến xa vắng. Đến bây giờ nhìn lại vẫn còn cảm giác của 5 năm trc, vẫn xa vắng, nao nao, bất tận. Một thiết kế chỉnh chu, trong ngoài đều đẹp, ép nổi cũng rất đẹp, các ca sĩ đều là những cái tên đc nó yêu thích nhất thời đó : Trần Thu Hà, Lê Hiếu, Hồ Quỳnh Hương, Viết Thanh và Lan Hương (5 dòng kẻ) . Và điểm quyết định cuối cùng để mua là 2 chữ : Quốc Bảo.

Lại nói về anh Bảo. Ngày đó, nó nghe nhạc QB hoàn toàn theo bản năng, ko biết mặt mũi tác giả ra sao, đời tư thế nào, scandal ABC.. gì gì đó càng ko biết luôn. Mà nó cũng từng giải thích với anh Bảo 1 lần, nó biết anh Bảo qua Lê Hiếu chứ ko phải qua Mỹ Tâm hay 1 tin lá cải nào đó. Vì nó đã nghe “Những câu chuyện kể” của QB trc khi biết tất cả những thăng trầm làm nên thành công cho âm nhạc giai đoạn đó của QB.

… vì QB hòa âm, viết đề tựa mà nó đã mua Văn Tuấn Anh?!

Sau ngần ấy năm, âm nhạc trong “Biển cả và núi đồi” vẫn là 1 ẩn số với nó. Nó từng chạm đc vào nỗi đau trong “Những câu truyện kể” của Quốc Bảo, thủ thỉ với “Tự họa” của Trần Tiến, vang vọng với “V” – QB, rồi “Bình yên” – QB hay “Hãy để em ra đi vì em yêu anh” của Phương Thanh … tất cả đều như chạm đc vào hạnh phúc, nỗi đau, niềm nhớ thương, sự khắc khoải vô thường … nhưng với “Biển cả và núi đồi” lại khác. Cứ xa vắng, cứ nhẹ nhàng đi vào lòng nó những lúc trống vắng, lấp đầy cảm giác đau thương, lúc vui thì thấy nắng mai tràn đến, núi đồi bỗng ngát xanh, biển dịu dàng dậy sóng… Cảm giác của album khó tả đến độ “ko thể nào chạm vào đáy của biển, hay đi đến tận cùng của rừng”, cái mênh mông đó chỉ ôm ta vào lòng chứ ko để ta chế ngự  ??? Đến nay nó vẫn ko hiểu, điều gì làm nên 1 thứ âm nhạc huyễn hoặc đến vậy.

Trong lời đề tựa của album, QB dùng 2 từ ‘lấp lánh” đầy đủ là —-> “những mảnh cườm lấp lánh”, nó ko thấy thế, từ ngữ này quá hoa mỹ khi QB đặt tựa cho 9 ca khúc. Đúng là 9 ca khúc là 9 mảnh ghép, có thể là những phần đời riêng biệt, nhưng với thời gian… dần dần 9 mảnh ghép đó đã nối lại thành 1 Văn Tuấn Anh, hoàn toàn “sang trọng đầy mỹ cảm”. TỪ 2006 đến nay, ko còn 1 bài viết nào viết về người nhạc sĩ này. Nó chỉ nhớ 1 kỷ niệm duy nhất là có 1 bạn SV cũ khi nó cho nghe xong album thì đã đi mua 1 album khác, và album tái bản ko còn đẹp như bản đầu tiên nó mua (vẫn còn nguyên bóng kính và giá tiền thời đó 37.000)

Album Giao khúc biển cả và núi đồi (click vào đây để nghe cả album)

Văn Tuấn Anh

Viết xong vào Google search thì đc bài viết này, trong bài viết có 2 từ “trầm buồn” tưởng lại QB viết thông cáo báo chí, thì ra là 1 ông Q.T nào đó. Nó thấy viết thật đúng, câu văn rất chỉnh (nó chẳng thế nào viết đc rõ ràng, ra đòng ra đũa thế cả)  nên coppy cho mọi người cùng đọc.

Ngôi sao hát “nhạc nghiệp dư”

Chủ nhật, 04 Tháng sáu 2006, 07:45 GMT+7

Album đầu tay của Văn Tuấn Anh, nhạc sĩ tự nhận mình sáng tác rất tài tử và mãi là học trò của âm nhạc… có sự hội tụ của Trần Thu Hà, Hồ Quỳnh Hương, Lê Hiếu, Viết Thanh, Lan Hương. Chất nhạc hiền lành, sâu lắng và những giọng hát tinh tế đã làm nên đĩa nhạc thật nhẹ nhàng nhưng đầy đặn cảm xúc.

CD có tên “Giao khúc biển cả và núi đồi”, gồm 9 bài, là những sắc thái khác nhau của pop: nhẹ nhàng, ngẫu hứng và ẩn chứa cả rock. Tác giả sáng tác để bày tỏ tình yêu với quê hương Đà Lạt của mình: “Với tôi, Đà Lạt không chỉ là một miền đất. Đó là phần đời. Bao nhiêu buổi chiều mù sương tôi vẫn nhớ như in, bao nhiêu bước chân thì lên hết một con dốc tôi vẫn còn thấy cả trong mơ, bao nhiêu vệt sáng trên mặt hồ những sớm cuối năm dường như không bao giờ tắt trong tâm tưởng”.

Album là hình ảnh của rừng thông, phố núi, đường khuya, chiều vắng… lẩn khuất trong cảm xúc yêu đương. Không gian âm nhạc có tiếc nuối, day dứt nhưng vẫn tràn ngập sự ấm áp của tình yêu. Nghe cả 9 bài hát, có cảm giác tác giả yêu vừa rất tỉnh lại vừa rất “mộng mị”, vừa trầm buồn lại vừa mới mẻ, tinh khôi. Những cảm xúc âm nhạc của Văn Tuấn Anh được Quốc Bảo ví von: “Tựa hồ những mảnh vỡ ra từ thực thể nào đó mang tên Ký ức, Miền đất hoặc Thời gian. Mỗi tình khúc của anh không hề biểu lộ cố gắng gắn kết trở lại như nguyên trạng mà bản thân từng mảnh muốn tự sống đời sống của nó”. Anh cho rằng đó là những mảnh vỡ bé nhỏ nhưng vô định và lấp lánh.

Và “những mảnh vỡ độc lập” được tỏa sáng qua những giọng ca “sao”. Lan Hương (nhóm 5 Dòng Kẻ) hát mê hoặc Tình biển. Hà Trần mượt mà cùng Bóng mẹ xa rồi. Lê Hiếu mang chất trữ tình, trong sáng trong Ngọn sóng bên bờ và Khi em rời xa. Hồ Quỳnh Hương thể hiện cảm xúc lạ cùng lối hát chậm chạp với Mùa đông vắng anh. Đặc biệt, Viết Thanh, giọng rock nổi tiếng của Sài Gòn, xử lý khá uyển chuyển giữa pop và rock trong Hãy như chưa từng yêu anh và Chờ em. Hai ca khúc được hòa âm mộc mạc, mạnh mẽ cộng hưởng với giọng ca “chất chứa” này có thể nói chính là đỉnh về cảm xúc của album.

Năm 2001, tác giả Văn Tuấn Anh đã tham gia album Vắng anh chung với nhạc sĩ Bảo Chấn. Hai bài hát từng để lại ấn tượng với khán giả là Trái tim thật thà do Lê Hiếu hát và Bóng mẹ xa rồi qua giọng ca Hà Trần. Còn lần này là sản phẩm âm nhạc riêng đầu tay của Văn Tuấn Anh. Là một doanh nhân viết nhạc, anh quan niệm: “Tuy viết nhạc tài tử nhưng không bao giờ tôi dám cho rằng âm nhạc là một cuộc chơi, mà tự dặn mình phải dè dặt cẩn thận trên con đường bao la ấy”. Album đầu tay không chỉ là kết tinh của cảm xúc, mà còn chính là những gì ưng ý nhất trong suốt thời gian dài đã qua của Văn Tuấn Anh.

Nhạc sĩ nói khi nhìn lại sản phẩm đã thành hình của mình: “Đĩa nhạc này giống như sự chia sẻ của tôi với bè bạn, với mọi người xung quanh về tình yêu thương tôi dành cho Đà Lạt. Chỉ nhỏ nhẹ thế thôi”.

Q.T

Việt Báo (Theo_VnExpress.net)